Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Anh Kiến Phương, không trung thành ra xin khuyết boi tinh yeu theo ten điểm, phần đông bệnh nhân gia tộc chớ thích thú nghỉ sĩ

Dịch Phi nói:
- Thưa bác Hùng, xe của Tố Tố hiện còn tại Dương Minh Sơn xin bác cho tài xế đến lái về, khi đi nhớ đem bình điện theo, nếu thiếu phương tiện đi, tôi sẽ đưa trở lại để lấy xe.
- Cám ơn cậu, tôi sẽ bảo tài xế đi cũng được.
Hùng Kiến Phương lập tức bảo tài xế Vương đến, Dịch Phi bèn thuật lại cho ông ta biết nơi đậu xe và cách thức trình bày với cảnh sát, lão Vương dạ dạ vâng lời và ra đi.
Khi lão tài xế đi rồi, Hùng Kiến Phương bèn hướng vào hai người nói:
- Thật tình tôi cảm kích hai vị, nếu nó không gặp hai vị, tôi vô cùng lo lắng. Cũng như má của Tố Tố chạy đi gọi điện thoại nhờ người tìm khắp nơi.
Hùng Tố Tố từ trong vội vã đi ra nói:
- Ba à, ba cho lão Vương đi lấy xe về chưa?
Lão Hùng gật đầu:
- Ba đã sai đi rồi.
Nàng trề môi nói:
- Thật lão ác quá, không chờ tôi dặn gì cả... 
- Con không nên lo lắm, ông ta sẽ lái xe mau về đây, cậu Phi đã căn dặn đầy đủ chi tiết rồi.
Trên   boi tinh yeu theo ten   nét mặt Tố Tố không khác một đứa trẻ đã ăn năn việc lầm lỗi của mình. Hùng xưởng trưởng an ủi con:
- Thôi đừng lo gì nữa, chỉ là một việc nhỏ thôi, miễn con đừng lo sợ thì ba yên tâm rồi.
Tố Tố nhìn Dịch Phi nói:
- Con đâu có kinh sợ gì, bởi gặp lại hai bạn học, nên con vui vẻ đó chớ.
- Ba cũng rất vui mừng, gặp được hai vị bạn học của con.
Boi tinh yeu- Ba nên bảo A Kim chuẩn bị sắm thức ăn đãi khách. Bác Khưu cũng ở lại dùng cơm với cha con cháu chớ?
- Ba với bác Khưu đã dùng cơm chiều xong rồi.
Khưu viện trưởng vỗ vỗ trên mặt ghế sofa nói:
- Tố Tố, cháu hãy ngồi xuống đây, bác sẽ nói chuyện cho cháu nghe.
Tố Tố lộ vẻ khiếp sợ nhè nhẹ bước lại ngồi xuống:
- Bác xem cháu hôm nay đã khá nhiều rồi?
-   xem boi tinh yeu theo ten   Khá lắm rồi, sắc mặt của cháu trông rất tỉnh táo.
Nàng nhướng mày, trợn mắt tỏ vẻ hứng thú:
- Chắc khỏi chích thuốc, cũng như khỏi uống thuốc nữa hả bác?
- Nếu cháu bình tĩnh mà điều dưỡng thì căn bệnh chóng lành. Cháu không nên đi rong ra ngoài thường, nên an tĩnh, đừng để cho thần kinh nó dễ bị kích thích, không khéo bệnh sẽ tái phát.
- Giống như trước đây, bác thấy cháu thường hay té xỉu bất ngờ phải không bác?
- Không phải vậy, cháu đã hết hôn mê té xỉu nữa, bác trông cháu hôm nay khá hơn trước phải không?
- Hiện giờ có nhiều việc cháu chỉ nhớ mập mờ thôi, cũng như hôm nay cháu gặp hai vị bạn học này, nếu các anh chẳng nhắc thì cháu không thể nào nhớ rõ. Bác thấy như vậy chắc khó lắm hả bác?
Hùng xưởng trưởng đáp thay nàng:
- Con đừng lo lắm, hai vị bạn học đã biết con đang bệnh, họ không bao giờ trách con đâu.
Khưu   xem boi tinh duyen   viện trưởng nói:
- Tố Tố, ngày nào cháu thấy thích, cháu cho bác hay để bác cho người đến rước cháu, khám nghiệm lại tổng quát bệnh trạng của cháu một lần nữa nhé?
- Thôi đi, cháu sợ lắm.
- Sợ nỗi gì, chính bác tự khám nghiệm cho cháu mà.
- Nói đến khám nghiệm thì cháu thấy nhức đầu rồi.
- Từ nay mọi việc gì cháu cũng nên thư thả, tránh những vấn đề làm kích thích tinh thần, mỗi ngày xem sách, viết thư cũng không nên quá hai tiếng đồng hồ.
- Thưa bác cháu muốn hôm nay bác chẳng nên nói đến chuyện gì về cháu cả. Bởi hai người bạn học của cháu họ không biết một chút gì về y học, nếu mãi luận đến việc bệnh hoạn về y học thì họ sẽ cảm thấy mất hứng đi.
Khưu viện trưởng rờ rờ chiếc đầu sói cười nói:
- Được rồi, hôm nay không bàn việc bệnh hoạn và y học nữa, cháu hãy đi nói chuyện với hai bạn học của cháu đi!
Tố Tố nhướng mày nhìn hai chàng lộ vẻ thích thú:
- Hay lắm, bây giờ tôi sẽ cùng hai vị đi du ngoạn nhé.
Lê Dịch Phi lo lắng hỏi:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét