Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Lẩn trốn thuyền ngược dòng, chớ tiến nghẽn xem tu vi thoái ... đối xử cùng xáp thó cơ mà nói

Bùn nóng, suối phun, tạo thành một đóa dị hoa giữa không trung.
Nhiếp Thiên Sầu tựa một con phi ưng, bổ về phía Lãnh Huyết.
Liệu lão có thể giết Lãnh Huyết trước khi cơn mưa bùn đổ ập xuống?
Ngôn Hữu Tín, Ngôn Hữu Nghĩa kéo hồ lô đi. Đinh Thường Y, Cao Phong Lượng, Đường Khẩn hoàn toàn vô phương kháng cự, tựa hồ như bị một tấm lưới vô hình bó chặt, không thể giãy dụa được dù chỉ một chút.
Bọn họ   xem tu vi tuoi ty   đi được chừng hai ba dặm, trên đường Ngôn Hữu Tín không ngừng quay đầu lại nhìn phía sau, đột nhiên nói với Ngôn Hữu Nghĩa:
– Chúng ta đi vào đường nhỏ, quay ngược lại.
Ngôn Hữu Nghĩa ngạc nhiên:
xem tu vi tron doi– Tại sao vậy?
Ngôn Hữu Tín nói:
– Giờ đây Lý đại nhân, Lỗ đại nhân đều đã đến Thanh Điền trấn. Chi bằng chúng ta quay ngược trở về Thanh Điền đợi họ, đỡ phải áp giải những tên này đi thêm một đoạn đường, tránh việc phát sinh   xem tu vi   chuyện phiền phức.
Cao Phong Lượng, Đường Khẩn nghe thấy đến cả Lý Ngạc Lệ cũng đích thân đến Thanh Điền, trong lòng đều cả kinh, thầm nhủ:
"Vụ án này sao bày ra trận trượng lớn như vậy?" Ngôn Hữu Nghĩa cười nói:
– Lần này chúng ta bắt được ba tên này, có thể xem là đã lập đại công.
Ngôn Hữu Tín nói:
– Đáng tiếc.
Ngôn Hữu Nghĩa hỏi:
– Đáng tiếc chuyện gì?
Ngôn Hữu Tín nói:
– Ba kẻ này là do Lão Hổ Tiếu Nguyệt Nhiếp Thiên Sầu bắt được.
Ngôn Hữu Nghĩa cười âm hiểm nói:
– Ngươi cho rằng Nhiếp Thiên Sầu còn mạng để tranh công với chúng ta sao?
Ngôn Hữu Tín nói:
– Ngươi muốn nói ...

Ngôn Hữu Nghĩa ngẩng đầu nhìn bầu trời và cành   xem tu vi   cây.
Trên trời cao phi ưng sải cánh.
Đầu cành có một con chim sẻ.
Chim sẻ đang rụt đầu lại, nhìn bóng chim ưng đang sải cánh trên trời cao, không biết là đang ngưỡng mộ hay đang sợ hãi?
Mục quang Ngôn Hữu Nghĩa thập phần lạnh lùng:
–   xem tu vi tuoi mao   Nếu như ta đoán không lầm, gã thanh niên cầm kiếm đó là ...
Y không nói tiếp, chỉ lẩm bẩm tự nói một mình:
– Không biết ai là chim sẻ? Ai mới là ưng?
Nhiếp Thiên Sầu đang ở trên không trung.
Thân hình to lớn của lão che mất một nửa ánh mặt trời.
Lãnh Huyết ở trong bóng râm.
Chàng không thoái bộ, cũng không xông lên!
Chàng đột nhiên cách không đánh ra một chưởng!
Mục tiêu của chưởng lực không phải Nhiếp Thiên Sầu, mà là đám bùn đất ở trên không trung.
Chưởng lực đẩy ra, đám mây bùn đất liền bắn tung toé, rơi xuống người Nhiếp Thiên Sầu.
Công lực Nhiếp Thiên Sầu có cao hơn nữa cũng không dám tiếp xúc trực tiếp với   xem tu vi   thứ đất bùn vừa nóng vừa độc này, lão lập tức cởi chiếc trường bào đang mặc ra, cuốn hết bùn đất bay đi, một mặt vận lực bay chếch chếch ra ngoài xa hơn trượng.
Ra khỏi phạm vi bùn nóng tán xạ.
Chân vừa chạm đất, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Lão chầm chậm quay đầu lại, cổ họng đã có một thanh kiếm đặt sẵn.
Lưỡi kiếm sáng ngời.
Chuôi   xem tu vi   kiếm ở trong tay Lãnh Huyết.
Mũi kiếm lạnh.
Nhãn quang càng lạnh.
Nhiếp Thiên Sầu bước lên phía trước một bước.
Một bước này, thật chẳng khác gì tự đem cổ họng đâm vào mũi kiếm.
Nhưng Lãnh Huyết cũng cấp thoái một bước.

Mũi kiếm vẫn đặt trên cổ họng Nhiếp Thiên Sầu, ngay cả một giọt máu cũng không chảy ra.
Nhiếp Thiên Sầu vẫy mạnh tóc, đồng nghĩa với việc để mũi kiếm rạch một đường sâu trên cổ lão.
Chỉ là mũi kiếm cũng chuyển động theo cổ lão. Đến lúc Nhiếp Thiên Sầu dừng lại thì mũi kiếm vẫn đặt dưới cằm lão, bất quá một vết thương nhỏ cũng không   xem tu vi mien phi   có.
Nhiếp Thiên Sầu cười lạnh nói:
– Hảo kiếm pháp.
Lúc lão phải tránh đám bùn nóng rơi xuống, chàng đã hủy đi chiếc hồ lô của lão, đồng thời chặn trước đường lui của lão.
&Ndash; Bất quá lại không dám giết người.
Lãnh Huyết mỉm cười. Chàng vừa cười, ánh mắt liền trở nên ấm áp phi thường.
&Ndash; Tại sao ta phải giết ngươi?
Nói dứt lời, kiếm đã thu lại, người quay bước bỏ đi.
Chỉ để lại Nhiếp   xem tu vi   Thiên Sầu ngẩn ngơ đứng nhìn theo, y phục vẫn còn dính vài vết bùn đất.
Nhiếp Thiên Sầu kêu lên:
– Ta muốn giết ngươi, tại sao ngươi không giết ta? Tại sao ngươi không giết ta? Thì ra kiếm của Lãnh Huyết đã không dám giết người nữa rồi!
Lãnh Huyết không quay đầu lại:
– Ngươi muốn giết ta thì ta nhất định phải giết ngươi à? Kiếm của Lãnh Huyết nhất định phải giết người thì mới là kiếm của Lãnh Huyết sao?
Nhiếp Thiên Sầu bị câu hỏi này làm ngớ người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét