Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Ông hoàng nhỏ rỏ ơi, dần dà, như cụ đấy, trui hiểu vào thế cuộc còng sầu bã cụm từ em

. Bao lâu nay em chỉ nhờ sự êm đềm của hoàng hôn để mà khuây khoả. Tôi biết được nét mới đó vào buổi sáng ngày thứ tư, khi em bảo tôi:

– Tôi rất thích cảnh mặt trời lặn. Ta đi xem mặt trời lặn đi.
&Ndash; Nhưng phải đợi chứ ...
&Ndash; Đợi cái gì?
– Đợi lúc mặt trời đó lặn.

Thoạt nhiên em có vẻ kinh ngạc, và rồi em tự cười mình. Và em bảo tôi:

– Tôi cứ tưởng còn ở nhà!!

Thế đấy. Khi ở nước Mỹ là buổi trưa thì ai cũng biết là mặt trời đang lặn ở nước Pháp. Nếu chỉ cần đi một phút là đến được nước Pháp là xem được cảnh mặt trời lặn. Không may nước Pháp ở quá xa. Nhưng, trên cái hành tinh bé đến thế của em, em chỉ cần dịch ghế vài bước. Khi nào em thích là em nhìn thấy mặt trời lặn ...

&Ndash; Có một ngày, tôi nhìn mặt trời lặn bốn mươi ba lần!

nhung cau noi hay ve tinh yeuMột chốc sau đó em nói thêm:

– Ông biết đấy... Khi người ta buồn quá, người ta thích cảnh mặt trời lặn...
&Ndash; Thế cái ngày bốn mươi ba lần mặt trời lặn ấy, có phải em buồn quá không?

Nhưng ông hoàng bé nhỏ không trả lời.

VII 
Ngày thứ năm, vẫn là nhờ ở con cừu, tôi biết được cái bí mật ấy trong cuộc đời ông hoàng bé nhỏ. Bất ngờ em hỏi tôi, không cần mào đầu, y như đó là kết quả của một vấn đề được âm thầm suy nghĩ từ lâu rồi:

– Một con cừu, nếu nó ăn cây non, tất nó cũng ăn hoa chứ?
– Cừu thì gặp cái gì nó ăn cái ấy.
&Ndash; Cả những bông hoa có gai ư?
– Phải. Cả những bông hoa có gai.
&Ndash; Thế thì gai dùng để làm gì nào?

Tôi không biết. Tôi bấy giờ đang bận tháo một đinh ốc vặn quá chặt trong động cơ của tôi. Tôi đã rất lo lắng vì thấy cái máy có vẻ hỏng nặng lắm, mà nước uống thì cạn dần làm cho tôi sợ xảy ra điều tệ hại nhất.

&Ndash; Những cái gai, chúng dùng để làm gì?

Ông hoàng nhỏ không bao giờ chịu bỏ một câu hỏi, một khi đã nói ra. Tôi thì đang bực quá với cái đinh ốc, và   nhung cau noi hay ve tinh yeu   tôi trả lời bừa:

– Gai, nó chẳng dùng được vào việc gì sất. Nó chỉ là cái tính độc ác của hoa thôi!
– ồ!

Nhưng sau một lát im lặng em kêu lên một cách giận dỗi:

Tôi không tin! Loài hoa yếu đuối lắm. Chúng ngây thơ lắm. Chúng cố tự làm cho chúng được vững tâm. Chúng cho là với những cái gai, chúng đã ghê gớm lắm...

Tôi không trả lời gì cả. Lúc ấy, tôi tự nhủ: "Cái đinh ốc này mà còn ngoan cố, ông sẽ cho mày một búa văng xương."
Ông   nhung cau noi hay   hoàng nhỏ lại làm sao lãng những suy nghĩ của tôi:

– Còn ông, ông tưởng rằng hoa...
&Ndash;   nhung cau noi hay ve tinh yeu   Không! Không! Tôi có tưởng gì đâu! Tôi trả lời đại thế thôi. Tôi đang bận những việc hệ trọng!

Cậu nhìn tôi ngạc nhiên:

– Những việc hệ trọng!

Cậu em nhìn thấy tôi tay cầm búa, các ngón đen thui vì dầu máy, cúi xuống một vật mà em xem ra thật là xấu xí.

&Ndash; Ông nói như các người lớn   cau noi hay ve tinh yeu   ấy!

Câu ấy làm tôi hơi xấu hổ. Nhưng không thương xót, em nói thêm:

–   nhung cau noi hay   Ông lẫn lộn hết... Ông xáo trộn hết!
Cậu em thực sự bực tức. Mái tóc của em vàng xoã tung ra trước gió:
– Tôi biết có một tinh cầu, trên đó có một ông mặt mũi đỏ gay. Ông ta không hề ngửi một bông hoa. Không hề ngắm một vì sao. Không hề yêu một người nào. Ông ta chẳng bao giờ làm cái gì khác những bài tính cộng. Và suốt ngày ông ta cứ lặp đi lặp lại như ông: "Tôi là một người đúng đắn! Tôi là một người đúng đắn!", và cái đó làm ông ta vênh vang hợm hĩnh. Nhưng ông ta đâu có phải là người, ông ta là một cái nấm!
– Một cái gì?
–   nhung cau noi vui ve tinh yeu   Một cái nấm!

Ông hoàng bé nhỏ lúc này tái xanh vì giận.

&Ndash; Đã hàng triệu năm nay, hoa làm ra gai. Hàng triệu năm nay, cừu vẫn cứ ăn hoa. Vậy mà tìm hiểu xem vì sao hoa lại cứ khổ sở làm ra những cái gai vô tích sự ấy, lại là chuyện không đúng đắn hay sao? Chiến tranh giữa cừu và hoa là chuyện không quan trọng hay sao? Không đúng đắn hơn, không quan trọng hơn những bài tính cộng của một cái ông to tướng mặt mũi đỏ gay hay sao? Và nếu như tôi, tôi biết một cái hoa duy nhất trên đời không có ở đâu ngoài tinh cầu của tôi, thế mà một con cừu nhỏ có thể huỷ hoại nó bằng cách táp một cái mà thôi, vào một buổi sáng nào đó, mà không hề biết là mình vừa làm cái gì, chuyện đó không quan trọng hay sao!

Vày mình chả muốn người min đọc thu hút sách cụm nhung cau noi vui ve tinh yeu từ tao một cách nông cạn

Mỗi ngày tôi lại biết thêm một điều gì đó về hành tinh, về lúc ra đi, về cuộc du hành của cậu. Cái ấy đến nhẹ nhàng bằng những suy đoán ngẫu nhiên. Cũng như vậy đó mà vào ngày thứ ba, tôi được biết về tấm bi kịch của những cây baobab.
Lần này cũng là nhờ con cừu, ông hoàng nhỏ hỏi tôi, như vừa mới nghĩ ra điều gì nghiêm trọng lắm:

– Có thật đúng là con cừu ăn những bụi cây   nhung cau noi hay ve tinh yeu   con không?
– Phải, đúng đấy.
&Ndash; ồ, tốt quá!

Tôi không hiểu sao chuyện những con cừu ăn những bụi cây con lại quan trọng như thế. Nhưng ông hoàng nhỏ nói thêm:

– Cho nên chúng ăn cả những c&acinhung cau noi hay ve tinh yeu lang manrc;y baobab chứ?

Tôi bảo rằng cây baobab không phải là thứ bụi cây nhỏ, mà là những cây to như cả cái nhà thờ, và cậu em có mang theo cả một đàn voi, thì cả đàn voi ấy cũng chẳng làm lung lay nổi một cây baobab.
Ý nghĩ về đàn voi làm cho ông hoàng nhỏ bật cười:

–   nhung cau noi hay ve tinh yeu   Phải chồng con này lên con kia ...

Nhưng cậu em nhận xét với vẻ triết lý:

– Bọn baobab, trước khi lớn, cũng bắt đầu bé tẹo chứ!
– Đúng là như thế. Nhưng sao em lại cứ muốn cho con cừu của em ăn những cây baobab nhỏ thế?

Em trả lời: "Ôi chà!" như đó là một chuyện tất nhiên. Và tôi phải bắt trí thông minh của tôi làm việc dữ dội mới tự hiểu được vấn đề ấy.
Nguyên   nhung cau noi hay ve tinh yeu lang man   là, trên hành tinh của ông hoàng nhỏ, cũng như trên mọi hành tinh khác, đều có những loại cỏ tốt và những loại cỏ xấu. Do đó, có hạt tốt của cỏ tốt và hạt xấu của cỏ xấu. Nhưng không thể nhìn thấy hạt. Chúng ngủ trong bí mật cho đến khi một cái hạt nào trong bọn chúng nổi hứng muốn thức dậy ... Nó vươn vai, rụt rè nhú lên mặt trời một cái nhánh con hiền lành tuyệt xinh. Nếu là nhánh dưa hay một nhánh hồng, ta có thể muốn để cho nó mọc thế nào tuỳ ý. Nhưng nếu là một cây xấu, ngay khi nhận ra là phải nhổ ngay. Mà trên hành tinh của ông hoàng nhỏ thì có những hạt giống kinh khủng ... Ấy là những hạt baobab. Chúng nhiễm đầy cả tinh cầu. Mà một cây baobab, nếu như ta chú ý muộn màng quá, ta có thể chẳng bao giờ dẫy nó ra được nữa, baobab sẽ mọc cao và rễ nó   nhung cau noi hay ve tinh yeu buon   chằng chịt khắp tinh cầu. Nó cho rễ của nó xói đục hành tinh. Và nếu hành tinh mà quá bé, mà nếu cây baobab mà nhiều quá, có thể làm vỡ tung cả hành tinh.

"Đây là một vấn đề kỷ luật, ông hoàng nhỏ về sau nói với tôi. Khi ta làm vệ sinh cho ta buổi sáng rồi, ta phải làm kỹ vệ sinh cho hành tinh. Phải đều đặn lo nhổ bọn baobab ngay lúc ta vừa phân biệt được chúng với cây hoa hồng. Đó là một việc làm chán lắm, nhưng mà thật dễ."
Đến một ngày, cậu em khuyên tôi cố sức vẽ được một bức vẽ đẹp, để cho các cậu bé ở quê hương tôi ghi nhớ chuyện ấy. "Một ngày kia, nếu các bạn ấy lên đường, cậu em nói với tôi, chuyện ấy sẽ có ích cho họ. Đôi khi hoãn lại một việc cũng chẳng hại gì. Nhưng nếu là những cây baobab, thì bao giờ cũng tai hoạ đấy. Tôi có biết một tinh cầu, trên ấy có một gã lười. Hắn bỏ mặc ba cái cây con ..."

Thế là, theo   nhung cau noi hay ve tinh yeu   sự chỉ dẫn của ông hoàng   nhung cau noi hay trong tinh yeu   nhỏ, tôi đã vẽ tinh cầu đó. Tôi tuyệt không thích lên mặt dạy đời. Nhưng cái hoạ baobab còn ít người biết quá, mà những nguy hiểm mà một cậu bé một mai lạc vào một tiểu tinh cầu sẽ gặp phải thì rất là đáng kể, cho nên, chỉ một lần thôi, tôi làm khác với nguyên tắc của tôi. Tôi xin nói: "Hỡi các em! Hãy coi chừng bọn baobab!" ấy chính là để báo trước cho các bạn tôi về một nguy cơ mà các bạn cũng như tôi vẫn gần kề bên nó mà không hay biết, nên tôi ra sức thật nhiều để vẽ bức vẽ đó! Bài học mà tôi đưa ra rất xứng công. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi: Tại sao trong cuốn sách này không có bức vẽ nào to lớn bằng bức vẽ những cây baobab? Câu trả lời đơn giản thôi: tôi có thử vẽ nhưng không thành. Khi vẽ cây baobab, tôi bị thôi thúc bởi một tình cảm cấp bách.

 

Vì nhung cau noi hay ve tinh yeu lang man tớ giò muốn người mỗ đọc thu hút sách cụm từ tui một cách hời hợt

Mỗi ngày tôi lại biết thêm một điều gì đó về hành tinh, về lúc ra đi, về cuộc du hành của cậu. Cái ấy đến nhẹ nhàng bằng những suy đoán ngẫu nhiên. Cũng như vậy đó mà vào ngày thứ ba, tôi được biết về tấm bi kịch của những cây baobab.
Lần này cũng là nhờ con cừu, ông hoàng nhỏ hỏi tôi, như vừa mới nghĩ ra điều gì nghiêm trọng lắm:

– Có thật đúng là con cừu ăn những bụi cây con không?
– Phải, đúng đấy.
&Ndash; ồ, tốt quá!

Tôi không hiểu sao chuyện những con cừu ăn những bụi cây con lại quan trọng như thế. Nhưng ông hoàng nhỏ nói thêm:

–   nhung cau noi hay ve tinh yeu   Cho nên chúng ăn cả những c&acinhung cau noi vui ve tinh yeurc;y baobab chứ?

Tôi bảo rằng cây baobab không phải là thứ bụi cây nhỏ, mà là những cây to như cả cái nhà thờ, và cậu em có mang theo cả một đàn voi, thì cả đàn voi ấy cũng chẳng làm lung lay nổi một cây baobab.
Ý nghĩ về đàn voi làm cho ông hoàng nhỏ bật cười:

– Phải chồng con này lên con kia ...

Nhưng cậu em nhận xét với vẻ triết lý:

– Bọn baobab, trước khi lớn, cũng bắt đầu bé   nhung cau noi hay ve tinh yeu   tẹo chứ!
– Đúng là như thế. Nhưng sao em lại cứ muốn cho con cừu của em ăn những cây baobab nhỏ thế?

Em trả lời: "Ôi chà!" như đó là một chuyện tất nhiên. Và tôi phải bắt trí thông minh của tôi làm việc dữ dội mới tự hiểu được vấn đề ấy.
Nguyên là, trên hành tinh của ông hoàng nhỏ, cũng như trên mọi hành tinh khác, đều có những loại cỏ tốt và những loại cỏ xấu. Do đó, có hạt tốt của cỏ tốt và hạt xấu của cỏ xấu. Nhưng không thể nhìn thấy hạt. Chúng ngủ trong bí mật cho đến khi một cái hạt nào trong bọn chúng nổi hứng muốn thức dậy ... Nó vươn vai, rụt rè   nhung cau noi hay ve tinh yeu   nhú lên mặt trời một cái nhánh con hiền lành tuyệt xinh. Nếu là nhánh dưa hay một nhánh hồng, ta có thể muốn để cho nó mọc thế nào tuỳ ý. Nhưng nếu là một cây xấu, ngay khi nhận ra là phải nhổ ngay. Mà trên hành tinh của ông hoàng nhỏ thì có những hạt giống kinh khủng ... Ấy là những hạt baobab. Chúng nhiễm đầy cả tinh cầu. Mà một cây baobab, nếu như ta chú ý muộn màng quá, ta có thể chẳng bao giờ dẫy nó ra được nữa, baobab sẽ mọc cao và rễ nó chằng chịt khắp tinh cầu. Nó cho rễ của nó xói đục hành tinh. Và nếu hành tinh mà quá bé, mà nếu cây baobab mà nhiều quá, có thể làm vỡ tung cả hành tinh.

"Đây   nhung cau noi hay trong tinh yeu   là một vấn đề kỷ luật, ông hoàng nhỏ về sau nói với tôi. Khi ta làm vệ sinh cho ta buổi sáng rồi, ta phải làm kỹ vệ sinh cho hành tinh. Phải đều đặn lo nhổ bọn baobab ngay lúc ta vừa phân biệt được chúng với cây hoa hồng. Đó là một việc làm chán lắm, nhưng mà thật dễ."
Đến một ngày, cậu em khuyên tôi cố sức vẽ được một bức vẽ đẹp, để cho các cậu bé ở quê hương tôi ghi nhớ chuyện ấy. "Một ngày kia, nếu các bạn ấy lên đường, cậu em nói với tôi, chuyện ấy sẽ có ích cho họ. Đôi khi hoãn   nhung cau noi hay ve tinh yeu buon   lại một việc cũng chẳng hại gì. Nhưng nếu là những cây baobab, thì bao giờ cũng tai hoạ đấy. Tôi có biết một tinh cầu, trên ấy có một gã lười. Hắn bỏ mặc ba cái cây con ..."

Thế là, theo sự chỉ dẫn của ông hoàng nhỏ, tôi đã vẽ tinh cầu đó. Tôi tuyệt không thích lên mặt dạy đời. Nhưng cái hoạ baobab còn ít người biết quá, mà những nguy hiểm mà một cậu bé một mai lạc vào một tiểu tinh cầu sẽ gặp phải thì   nhung cau noi hay ve tinh yeu   rất là đáng kể, cho nên, chỉ một lần thôi, tôi làm khác với nguyên tắc của tôi. Tôi xin nói: "Hỡi các em! Hãy coi chừng bọn baobab!" ấy chính là để báo trước cho các bạn tôi về một nguy cơ mà các bạn cũng như tôi vẫn gần kề bên nó mà không hay biết, nên tôi ra sức thật nhiều để vẽ bức vẽ đó! Bài học mà tôi đưa ra rất xứng công. Có lẽ bạn sẽ tự hỏi: Tại sao trong cuốn sách này không có bức vẽ nào to lớn bằng bức vẽ những cây baobab? Câu trả lời đơn giản thôi: tôi có thử vẽ nhưng không thành. Khi vẽ cây baobab, tôi bị thôi thúc bởi một tình cảm cấp bách.

 

Tao chả biết”, Arthur giải đáp. “Làm sao tui biết nổi? hắn coi boi tinh yeu là hạng đánh cắp hay là ăn xin gì đấy

Đem nhốt hắn vào cùm và đánh đòn thằng bé để dạy cho nó biết tìm những người bạn tốt hơn”.
&Ldquo;Bẩm quan, xin đừng làm thế”, Miles kêu lên. &Ldquo;Cậu bé còn quá trẻ và không được mạnh mẽ gì: cậu đang bị bệnh. Xin cho tôi chịu đòn thay!”
Tòa phán: “Vậy làm theo lời người xin”.
Boi tinh yeuBởi thế Miles bị đánh đòn rồi bị nhốt vào cùm. Người ta tới nhìn ông và ném đủ thứ vật vào người ông, còn Edward thì đứng phía trước. &Ldquo;Hãy lui đi!”, cậu quát Tòa Thị sảnh. &Ldquo;Đây là bạn ta. Ta lệnh cho các người phải lui đi!”
Mọi người cười ồ, “cậu ta rất can đảm”, họ nói, “cậu thương bạn”.
Như thế, Miles ngồi trong cùm suốt ngày. Buổi tối, Basil mang thức ăn đến cho họ và Miles được thả ra.
Rồi Miles va Edward lên đường đi Luân Đôn.

  

Chương   xem boi tinh yeu   13 

LỄ PHONG VƯƠNG 

A.
Khi Miles và Edward tới Luân Đôn, họ thấy đường phố đầy người. Cờ xí treo khắp các tòa nhà.
Họ vào một cái quán, dùng bữa. Ăn xong, Edward nói: “Đem cho ta giấy bút. Ta sẽ viết một bức thư”.
Miles cười hỏi : “Cháu viết cho ai? Viết cho nhà Vua? Hôm nay là ngày đăng   boi tinh yeu chinh xac 100   quang, ngài không đọc thư từ gì đâu”.
Edward ngồi nghĩ ngợi, giấy bút để trước mặt. &Ldquo;ta biết viết gì để nó tin ta? Cái gì ta biết mà Tom không thể biết - vật gì mà không người nào khác trên thế gian này biết được?... À có một vật!”
Cậu viết ít chữ. &Ldquo;Bây giờ”, cậu nói, “chúng ta đến Điện Westminster”.

B.
Tất   boi tinh yeu   cả các quan đại thần và các bà qúi phái tiếng tăm trong nước đang tề tựu tại Tu viện Westminster – là ngôi giáo đường nơi tất cả các Hoàng đế và Hoàng hậu nước Anh được tấn phong. Trong điện Westminster, Tom sửa soạn mặc quần áo đẹp để đi đến Westminster làm lễ đăng quang. Cùng đi với Tom có huân tước Hertford và huân tước Somerset. Ở cửa, Sir Humphrey marlow đứng chờ ban. Lệnh cho đội lính diễu hành theo Hoàng tử đến Tu Viện.
Ở cổng có tiếng ồn, tiếng la và tiếng xô xát. Sir Humphrey quay sang một người lính của ông: “Ra coi chuyện gì đó”.
Chốc lát, người lính trở vào. &Ldquo;Ngoài đó có một người đàn ông – cùng một cậu bé đi theo. Ông ấy bảo mình là Miles Hendon; còn cậu bé thì bảo mình có một bức th7 gởi Hoàng đế. Tôi nghĩ cậu ta điên. Cậu nói chính mình mới là Hoàng đế!”

C.
&Ldquo;Miles   coi boi tinh duyen   Hendon!”, Sir Humphrey nói. &Ldquo;Ông ta là một nười dũng cảm, một chiến sĩ giỏi. Ông ta làm gì trong vụ xô xát ngoài cổng Hoàng cung?”
Tom bước tới. &Ldquo;Ngươi vừa nói: một cậu bé? - với một lá thư?”
“Tâu vâng”.
&Ldquo;Đưa họ vào đây”.
&Ldquo;tâu Hoàng thượng, nhưng…”, Sir humphrey nói.
&Ldquo;Ta ra lệnh như vậy. Đưa họ vào đây ngay tức khắc!”
Rồi đó, Miles và Edward được dẫn vào phòng nơi Tom và các ông lớn đang tụ họp.
Khi Edward vừa vào khỏi cửa, Tom chạy tới sụp quì xuống.
&Ldquo;Tâu Hoàng thượng”, Tom kêu lên. &Ldquo;Ngài về vừa đúng   xem boi tinh duyen   lúc!”
“Chứng điên khùng trở lại với Hoàng thượng rồi”, Huân tuớc Hertford nói. &Ldquo;ta phải làm sao đây?”

D.
Edward đỡ Tom đứmg dậy và hai người đứng cạnh nhau.
&Ldquo;Bắt thằng bé kia!”, Sir Humphrey thét lớn. &Ldquo;Miles, anh làm gì ở đây?”
“Khoan!”, Huân tước Somerset la lên. &Ldquo;hãy nhìn hai khuôn mặt kia. Giống nhau quá: tôi hầu như tin được. Tôi không biết nghĩ thế nào. Có lẽ Hoàng tử của chúng ta không điên: có lẽ Ngài không phải là Hoàng tử thật”
“Chúng ta có câu hỏi nào hỏi cậu bé để giúp chúng ta?”, huân tước Somerset nói.
Huân tước Hertford quay qua Edward, hỏi cậu hết câu này đến câu hỏi khác - về vua Henry, về thân mẫu của Edward, vế cung điện và những người làm việc tại đó. Edward trả lời tất cả các câu hỏi.
&Ldquo;Nhưng”, huân tuớc Somerset nói, “cậu ta có thể biết hết mọi việc nhưng chắc gì là vị Hoàng tử thật”.
E.
&Ldquo;Thư viết gì?”, Tom hỏi.
Huân tước Hertford cầm tờ giấy đọc:
CÁI ĐẠI TRIỆN ĐỂ ĐÂU?
Ông quay qua Tom. &Ldquo;Tâu Hoàng thượng, thần đã hỏi Hoàng thượng từ nhiều ngày trước đây nhưng Hoàng   coi boi tinh yeu   thượng không nói cho thần biết”.
&Ldquo;Tôi không biết Đại Triện là cái gì, tôi cũng không biết nó ở đâu”, Tom nói.
&Ldquo;hãy coi bên trong mảnh giáp của bộ áo giáp trong phòng ta”, Edward nói, “và khanh sẽ tìm thấy nó”.
&Ldquo;Ồ, ra vậy!”, Tom kêu lên. &Ldquo;Cái vật nặng hình tròn đó! Tôi…”
“Ngài đã dùng nó để làm gì?”, Huân tước Hertford hỏi lớn. &Ldquo;Cho tôi biết!”

“Khanh phanh phép đem min đi theo, mà sau đấy ta nếu như phăng Điện Westminster

Miles và Edward nghỉ đêm tại một quán trọ và lên đường vào ngày hôm sau.
Xế chiều, họ lên một ngọn đồi cao, Miles dừng lại. Ông chỉ một ngôi nhà lớn giữa chòm cây. &Ldquo;Kìa!”, ông nói, “nhà chú đó! Có bao giờ cháu thấy một ngôi nhà lớn như thế này chưa? Nhà có năm mươi phòng và hai mươi người hầu. Cháu nghĩ coi: Hai mươi người hầu!”
Họ cỡi ngựa xuống đồi. &Ldquo;Nhìn kia, đây là nhà thờ chú đã từng đi lễ ngày chủ nhật. Kìa là   boi tinh yeu theo ten   chiếc quán trọ. Không có gì thay đổi cả”.
Họ đi qua một cái cổng lớn. &Ldquo;Đây là sảnh đường Hendon”, Miles nói. &Ldquo;Trở về nhà chú sung sướng quá! Gặp lại chú mọi người sung sướng lắm!”
Miles nhảy xuống ngựa và giúp Edward xuống theo. Đoạn ông ta vào nhà. Một thanh niên đang ngồi ở một cái bàn.
&Ldquo;Athur!”, ông kêu Tòa Thị sảnh. &Ldquo;Hãy nói em mừng được gặp lại anh đi. Cha đâu?”

Xem boi tinh duyen

B.
Thanh niên nhìn lên. &Ldquo;Ông là ai?” gã nói.
&Ldquo;Anh là Miles Hendon, còn em là Arthur, em trai của anh. Anh mới về sau bảy năm trời chinh chiến”.
&Ldquo;Anh Miles của tôi đã tử trận cách đây ba năm. Tôi có nhận được bức thư từ Pháp gửi qua báo tin anh ấy đã chết”.
&Ldquo;Không đúng vậy! hãy gọi cha, Sir Robert đó! Cha đâu? Cha sẽ nhận ra tao”.
&Ldquo;Sir Robert đã chết”.
&Ldquo;Hãy gọi bọn đầy tớ, những đứa ở đây bảy năm trước chúng sẽ nhận ra tao”.
&Ldquo;Đầy tớ toàn người mới. Bọn kia không còn đứa nào ở đây nữa”.
&Ldquo;Mày đã đuổi hết bọn ấy! Tao biết! Mày đã xếp đặt sẵn như thế để chờ ngày tao về nhà. Không ai còn biết tao nữa! Không ai được nói: “Chính Miles Hendon đó”. Nhưng còn tiểu thư Edith”.

C.
Tiểu   coi boi tinh duyen   thư Edith biết Miles Hendon đã chết”, Arthur nói. &Ldquo;Nàng đã xem bức thư kia và nàng sắp thành vợ tôi”.
&Ldquo;Chính mày đã viết bức thư đó! Chính mày   xem boi tinh yeu chinh xac   đã bảo với nàng là tao đã chết!”
Miles chụp lấy cổ họng Arthur: “Mày đã cướp nhà tao! Mày đã cướp đất tao, rồi bây giờ mày định cướp tiểu thư Edith, vợ tương lai của tao!”
Ông xô thằng em xuống sàn nhà.
&Ldquo;Cứu tôi! Cứu tôi! Cứu tôi!”, Arthur la Tòa Thị sảnh. Nghe tiếng la, các người hầu chạy vào phòng. Họ đem Miles và Edward bỏ ngục.

  

Chương 12 

NGỤC TÙ 

A.
Miles   boi tinh yeu   Edward ở trong ngục.
&Ldquo;Khanh tính xem mình sẽ ở đây lao lâu?”, Edward hỏi.
&Ldquo;Mình sẽ bị giam trong ngục cho đến khi có quan tòa đến và chú bị đưa ra trước mặt quan tòa. Đoạn quan tòa sẽ nghe những lời Arthur nói rồi mới xử”.
&Ldquo;Xử thế nào?”, Edward hỏi.
&Ldquo;Có lẽ quan tòa sẽ nghĩ là cả hai chú cháu ta đều là kẻ khùng điên và sẽ ra lệnh đánh đòn mình rồi đuổi đi”.
&Ldquo;Đánh ta! Đánh Vua!”, Edward nói.

B.
Ngoài   boi tinh yeu cua hai nguoi   cửa có tiếng động. Cửa mở, một người đàn ông đi vào. Ông ấy để ít thức ăn lên bàn: đoạn, khi y định quay đi, y nhìn mặt Miles và đứng lại.
&Ldquo;Basil”, Miles kêu lên. &Ldquo;Basil! Chú làm vườn hồi cha tôi còn sống”.
Người đàn ông nói: “sao?... À phải! đúng là ông Miles. Mà không, không thể được. Ông Miles đã chết trận rồi”.
&Ldquo;Chưa chết đâu, Basil. Chính Arthur em tôi đã viết bức thư nói tôi đã chết vì nó muốn đất đai của tôi và tiểu thư Edith. Bây giờ thì tôi đã trở về đây”.
&Ldquo;Thưa ông Miles, tôi rất vui mừng được gặp lại ông. Em của ông, Arthur , là người xâu. Ông ấy đuổi tất cả các tôi tớ cũ. Tôi sẽ cho mọi người biết là   boi tinh yeu   ông đã trở về”.
&Ldquo;Đừng! Đừng!”, miles nói. &Ldquo;Chú đừng cho ai biết tôi hiện ở đây. Nếu thằng em tôi nghĩ là có người nhận ra tôi, nó sẽ cho người giết tôi khi tôi ra khỏi ngục”.

C.
&Ldquo;Dạ”, Basil nói. &Ldquo;Ông ấy chắc sẽ làm thế”.
Miles nói: “Khi tôi thoát khỏi nơi đây, tôi sẽ đi Luân đôn, tôi có nhiều bạn ở đó. Sir Humphray Marlow là chỉ huy trưởng toán lính ở Điện Westminster, ngài đã từng ở với tôi bên Pháp. Ngài biết là tôi không bị chết trận. Rồi còn nhiều người bạn khác nữa. Tôi sẽ đến nhờ họ và họ sẽ vào bệ kiến nhà Vua. Nhà Vua sẽ cho tôi lại nhà cửa, đất đai. Basil đừng nói gì hết, đợi đến khi tôi sẽ trở lại đây”.
Edward cười. &Ldquo;Nhà Vua!”, cậu nói. &Ldquo;Hỏi chú ấy bây giờ ai là Vua”.
&Ldquo;Vua Henry đã thăng hà”, Basil nói. &Ldquo;Người ta nói Hoàng tử trẻ tuổi chưa lên ngôi nhưng ngài sắp lên ngôi và sẽ là Hoàng đế của chúng ta”.
&Ldquo;Mình phải trốn khỏi ngục này”, Edward kêu lên. &Ldquo;ta phải về Luân Đôn để lên ngôi vua”.

“Khanh đặng phép thuật tiễn đưa min béng theo, mà lại sau đấy mỗ nếu trớt Điện Westminster

Miles và Edward nghỉ đêm tại một quán trọ và lên đường vào ngày hôm sau.
Xế chiều, họ lên một ngọn đồi cao, Miles dừng lại. Ông chỉ một ngôi nhà lớn giữa chòm cây. &Ldquo;Kìa!”, ông nói, “nhà chú đó! Có bao giờ cháu thấy một ngôi nhà lớn như thế này chưa? Nhà có năm mươi phòng và hai mươi người hầu. Cháu nghĩ coi: Hai mươi người hầu!”
Họ cỡi ngựa xuống đồi. &Ldquo;Nhìn kia, đây là nhà thờ chú đã từng đi lễ ngày chủ nhật. Kìa là chiếc quán trọ. Không có gì thay đổi cả”.
Họ đi qua một cái cổng lớn. &Ldquo;Đây là sảnh đường Hendon”, Miles nói. &Ldquo;Trở về nhà chú sung sướng quá! Gặp lại chú mọi người sung sướng lắm!”
Miles nhảy xuống ngựa và   xem boi tinh duyen   giúp Edward xuống theo. Đoạn ông ta vào nhà. Một thanh niên đang ngồi ở một cái bàn.
&Ldquo;Athur!”, ông kêu Tòa Thị sảnh. &Ldquo;Hãy nói em mừng được gặp lại anh đi. Cha đâu?”

Boi tinh yeu

B.
Thanh niên nhìn lên. &Ldquo;Ông là ai?” gã nói.
&Ldquo;Anh là Miles Hendon, còn em là Arthur, em trai của anh. Anh mới về sau bảy năm trời chinh chiến”.
&Ldquo;Anh Miles của tôi đã tử trận cách đây ba năm. Tôi có nhận được bức thư từ Pháp gửi qua báo tin anh ấy đã chết”.
&Ldquo;Không đúng vậy! hãy   boi tinh yeu   gọi cha, Sir Robert đó! Cha đâu? Cha sẽ nhận ra tao”.
&Ldquo;Sir Robert đã chết”.
&Ldquo;Hãy gọi bọn đầy tớ, những đứa ở đây bảy năm trước chúng sẽ nhận ra tao”.
&Ldquo;Đầy tớ toàn người mới. Bọn kia không còn đứa nào ở đây nữa”.
&Ldquo;Mày đã đuổi hết bọn ấy! Tao biết! Mày đã xếp đặt sẵn như thế để chờ ngày tao về nhà. Không ai còn biết tao nữa! Không ai được nói: “Chính Miles Hendon đó”. Nhưng còn tiểu thư Edith”.

C.
Tiểu thư Edith biết Miles Hendon đã chết”, Arthur nói. &Ldquo;Nàng đã xem bức thư kia và nàng sắp thành vợ tôi”.
&Ldquo;Chính mày đã viết bức thư đó! Chính mày đã bảo với nàng là tao đã chết!”
Miles chụp lấy cổ họng Arthur: “Mày đã cướp nhà tao! Mày đã cướp đất tao, rồi bây giờ mày định cướp tiểu thư Edith, vợ tương lai của tao!”
Ông xô thằng em xuống sàn nhà.
&Ldquo;Cứu tôi! Cứu tôi! Cứu tôi!”, Arthur la Tòa Thị sảnh. Nghe tiếng la, các người hầu chạy vào phòng. Họ đem Miles và Edward bỏ ngục.

  

Chương   boi tinh yeu   12 

NGỤC TÙ 

A.
Miles Edward ở trong ngục.
&Ldquo;Khanh tính xem mình sẽ ở đây lao lâu?”, Edward hỏi.
&Ldquo;Mình sẽ bị   xem boi tinh duyen   giam trong ngục cho đến khi có quan tòa đến và chú bị đưa ra trước mặt quan tòa. Đoạn quan tòa sẽ nghe những lời Arthur nói rồi mới xử”.
&Ldquo;Xử thế nào?”, Edward hỏi.
&Ldquo;Có lẽ quan tòa sẽ nghĩ là cả hai chú cháu ta đều là kẻ khùng điên và sẽ ra lệnh đánh đòn mình rồi đuổi đi”.
&Ldquo;Đánh ta! Đánh Vua!”, Edward nói.

B.
Ngoài   boi tinh yeu cua hai nguoi   cửa có tiếng động. Cửa mở, một người đàn ông đi vào. Ông ấy để ít thức ăn lên bàn: đoạn, khi y định quay đi, y nhìn mặt Miles và đứng lại.
&Ldquo;Basil”, Miles kêu lên. &Ldquo;Basil! Chú làm vườn hồi cha tôi còn sống”.
Người đàn ông nói: “sao?... À phải! đúng là ông Miles. Mà không, không thể được. Ông Miles đã chết trận rồi”.
&Ldquo;Chưa chết đâu, Basil. Chính Arthur em tôi đã viết bức thư nói tôi đã chết vì nó muốn đất đai của tôi và tiểu thư Edith. Bây giờ thì tôi đã trở về đây”.
&Ldquo;Thưa ông Miles, tôi rất vui mừng được gặp lại ông. Em của ông, Arthur , là người xâu. Ông ấy đuổi tất cả các tôi tớ cũ. Tôi sẽ cho mọi người biết là ông đã trở về”.
&Ldquo;Đừng! Đừng!”, miles nói. &Ldquo;Chú đừng cho ai biết tôi hiện ở đây. Nếu thằng em tôi nghĩ là có người nhận ra tôi, nó sẽ cho người giết tôi khi tôi ra khỏi ngục”.

C.
&Ldquo;Dạ”,   boi tinh yeu qua ten   Basil nói. &Ldquo;Ông ấy chắc sẽ làm thế”.
Miles nói: “Khi tôi thoát khỏi nơi đây, tôi sẽ đi Luân đôn, tôi có nhiều bạn ở đó. Sir Humphray Marlow là chỉ huy trưởng toán lính ở Điện Westminster, ngài đã từng ở với tôi bên Pháp. Ngài biết là tôi không bị chết trận. Rồi còn nhiều người bạn khác nữa. Tôi sẽ đến nhờ họ và họ sẽ vào bệ kiến nhà Vua. Nhà Vua sẽ cho tôi lại nhà cửa, đất đai. Basil đừng nói gì hết, đợi đến khi tôi sẽ trở lại đây”.
Edward cười. &Ldquo;Nhà Vua!”, cậu nói. &Ldquo;Hỏi chú ấy bây giờ ai là Vua”.
&Ldquo;Vua Henry đã thăng hà”, Basil nói. &Ldquo;Người ta nói Hoàng tử trẻ tuổi chưa lên ngôi nhưng ngài sắp lên ngôi và sẽ là Hoàng đế của chúng ta”.
&Ldquo;Mình phải trốn khỏi ngục này”, Edward kêu lên. &Ldquo;ta phải về Luân Đôn để lên ngôi vua”.

. vương vãi thuyền là chiếc thuyền lớn nhà vua sử dụng xem boi tinh yeu qua ten đặng lẩn trốn hành ta trên sông

Những cánh cửa lớn ở trên chóp dãy bậc mở ra. Nghe lện truyền, các binh sĩ đứng thật nghiêm. Huân tước Hertford cùng các quan lớn khác bước ra, đứng hai bên. Đoạn tất cả đều cúi rạp xuống khi Tom xuất hiện ở bậc cửa. Tom mặc đồ trắng. Tom đứng đó nhìn xuống con sông nơi em đã chơi đùa và bơi lội trong những ngày sung sướng kia: nhưng giờ đây em phải làm một vị Hoàng tử. Nhà vua đã ra lệnh như vậy. Em bước chầm chậm xuống các bậc thang, rồi vào vương thuyền.
Vương thuyền rời khỏi bờ. Thuyền xuôi dòng tới Tòa Thị sảnh -một sảnh đường trong thành phố, nơi sẽ tổ chức buổi tiệc.
Trong Toà Thị sảnh, tất cả các ông lớn, các phú gia của Luân đôn đang ngồi chờ Hoàng tử đến.

Boi tinh yeu theo ten

  

Chương   coi boi tinh duyen     xem boi tinh duyen   6 

EDWARD TRỐN THOÁT 

A.
John Canty đang lôi   boi tinh yeu   Edward về nhà mình ở hẻm Pudding. Dân chúng đi theo để chế nhạo cậu bé và cha nó.
Một mụ già kêu lên: “Phải lắm! Phải dạy thằng nhỏ làm theo lời dặn”
Khi họ về gần tới nhà, một cụ già bước ra. Cụ kêu to: “Buông nó ra! Tha cậu bé đi”.
Jonh Canty đánh vào đầu cụ già: cụ già ngã lăn xuống đó. Dân chúng bước qua mình cụ, theo chân John.
Cụ già vẫn nằm yên đó: cụ đã chết.

B.
John   boi tinh yeu   Canty xô mạnh cửa phòng mình.
Hắn nói với vợ: “Đó, con trai bà đó! Nó không đem về một xu! Mà nó lại điên nữa”.
Mẹ Tom chạy đến Edward. &Ldquo;Ồ, con trai của mẹ! Con trai đáng thương của mẹ!”
Bà nội (của Tom) cười: “Con trai đáng thương của mi! Con trai vô dụng đáng thương ấy! Chính chúng ta mới đáng thương”.
&Ldquo;Nếu mày không đem tiền về, máy không có đồ ăn” John Canty vừa nói vừa xô Edward xuống sàn nhà.
Chợt một giọng nói ngoài cửa. &Ldquo;John Canty! Mở cửa mau lên!”

C.

&Ldquo;Chuyện   xem boi tinh yeu qua ten   gì vậy?”, Canty hỏi.
&Ldquo;Tôi là bạn Ned của anh. Anh đánh một ông lão ngoài đường, phải không?”
“Đúng, Canty nói. &Ldquo;Lão ta cố bắt con trai tôi đi”.
&Ldquo;Chính Cha Andrew đó, ông ấy đã chết. Anh đã giết ông ấy. Anh nên tức tốc rời khỏi nơi đây thì hơn”.
&Ldquo;Đã chết!”, John nói. Đoạn hắn quay lại vợ và mẹ. &Ldquo;Bậy quá! Nhiều người đã thấy tôi đánh lão già. Họ sẽ báo cho quan tòa biết và tôi sẽ bị treo cổ. Ta phải đi! Hãy dắt hai đứa con gái tới gặp tôi   boi tinh yeu   ở cầu Luân Đôn. Tôi sẽ đi bằng con đường khác với thằng nhỏ”.

D.
Canty nắm tay Edward, dẫn cậu đi qua những con đường nhỏ và những lối đi tối tăm cho đến khi họ tới gần dòng sông. Vài người đang ngồi uống rượu quanh bàn. Hắn thấy ánh lửa và đèn màu.
&Ldquo;Chuyện gì thế?” hắn hỏi một người đàn ông. &Ldquo;Các ông đang chờ cái gì vậy?”

Tom ở một trui trong phòng Hoàng tử tại điện Westminster. Em xem boi tinh yeu theo ten đứng trước tấm gương lớn

Em đứng trước tấm gương lớn, ngắm bộ quần áo đẹp của mình. Rồi em đi lên đi xuống, cứ nghĩ mình trông đẹp làm sao. Em đặt tay lên thanh gươm bên hông và rút gươm ra. Em chơi trò đâu gươm với một kẻ vô hình. Rồi em ngồi xuống gnhĩ: “Khi về nhà mình phải kể cho các em gái mình nghe câu chuyện quá lý thú này!”

Boi tinh yeu

B.
Tiếng chuông vang lên. Tròn một giờ đã trôi qua: Hoàng tử đi lâu quá. Chừng nào Hoàng tử về?
Tom bước quanh   boi tinh duyen   phòng ngắm nhìn tất cả đồ vật đẹp trong ấy - những bàn ghế đóng thật mỹ thuật và các bức ảnh trên tường. Có ảnh của các Hoàng đế, Hoàng tử, Hoàng hậu, Công chúa, ai cũng mặc quần áo đẹp với đồ trang sức, nhìn xuống em bằng ánh mắt nghiêm nghị.
Gần cửa có một bộ áo giáp. Tom đứng ngắm nó. Đoạn em lấy một manh áo giáp mặt vào. Đó là một bộ áo giáp nhỏ, không quá lớn đối với em. Em lấy manh giáp kia: một vật gì nặng, hình tròn rơi ra ngoài. Mặc manh giáp   xem boi tinh yeu chinh xac   kia xong, em ngắm mình trong gương. Rồi em trả mọi vật về chỗ cũ. Em không biết vật tròn kia là cái gì, nhưng cũng để lại trong manh áo giáp.

C.
Lại một giờ nữa! Tom bắt đầu cảm thấy lo sợ. &Ldquo;Có người sẽ đến đây bắt gặp mình và hỏi: “Mày là ai? Mày làm gì ở đây?” Hoàng tử không có ở đây để nói cho họ biết sự thật, họ sẽ không tin lời mình nói. Mình phải làm gì? Mình phải ra khỏi đây!”
Rồi nó nghĩ: “Chắc không có ai ở trong phòng bên cạnh. Nếu mình đi nhanh và không ai thấy mặt mình, mình có thể đến cổng và lính gác sẽ để cho mình ra ngoài”.
Nghĩ thế, em mở cửa. CÓ bốn ông quí phái đứng bên ngoài, mỗi bên cửa hai ông. Họ cúi người xuống thấp.
&Ldquo;Ô! Ô! Ô!”, Tom kêu lên, chạy lui vào phòng, đóng cửa lại.
Các ông quí phái nhìn nhau.
&Ldquo;Tôi nghĩ rằng Hoàng tử Edward bị bệnh” một ông nói.
&Ldquo;Vâng,   xem boi tinh yeu theo ten   có lẽ vậy”, một ông khác nói.
&Ldquo;Ta nên nhờ một bà chị của Ngài đến thăm Ngài”, ông thứ ba nói.
&Ldquo;Công chúa Jane!”, ông thứ tư nói. &Ldquo;Tôi sẽ đến gặp công chúa Jane”.

D.
Cửa mở. Tom chạy lui tận cuối phòng. Em thấy một cô gái đẹp đứng đo. Mặt cô dịu dàng. Em quì xuống.
Công chúa Jane nói: “Chuyện gì vậy, em trai yêu quí của chị? Tại sao em quì thế?”
“Cứu tôi! Cứu tôi!”, Tom kêu lên. &Ldquo;Em không phải là em trai chị. Em chỉ là đứa bé nghèo tên Tom Canty ở hẻm Pudding”.
Cô nắm tay Tom nói: “Đến đây”.
Tom   boi tinh yeu theo ten   kêu lên: “Hãy đi tìm Hoàng tử và nhờ Ngài cho em lấy lại quần áo của em”.
Công chúa Jane nói: “Này, này, cha em muốn gặp em”.
&Ldquo;Cha em? John Canty ở đây sao?” Nhưng công chúa Jane dẫn Tom đi qua một gian phòng lớn cách đó một phòng.

E.
Một trong các ông quí phái đã cho nhà vua biết Hoàng tử Edward bị bệnh.
Tom   boi tinh yeu   được dẫn vào một gian phòng thật lớn. Trong phòng có một chiếc gương và trên giường em thấy một người đàn ông mập mạp, mặt trắng bệch. Vua Henry thứ tám đau nặng: Ngài không còm sống bao lâu nữa.
&Ldquo;Này Edward, tâu cho phụ vương biết vương nhi có việc gì?”
“Ngài là Hoàng đế?” Tom hỏi.
&Ldquo;Dĩ nhiên. Ta là Hoàng đế. Là phụ vương của vương nhi. Vương nhi sợ điều chi?”
“Thưa Ngài, cháu không phải là con Ngài! Cháu không phải là Hoàng tử, cháu là thằng Tom nghèo hèn…”
Nhà Vua nhìn nó giận dữ. &Ldquo;Hãy ngưng đi cái việc điên cuồng này! Ngươi là Hoàng tử và nếu ngươi bảo mình không phải là Hoàng tử, ta giận lắm đó. Và ngươi có biết ta làm gì đối với dân chúng khi ta giận? Biết không?”
“Dạ biết, thưa Ngài”, Tom nói.
&Ldquo;Giờ thì đi đi! Đừng cho ta nghe thêm câu chuyện điên rồ này nữa. Ngươi đã đọc quá nhiều sách và chúng làm đấu óc ngươi rối beng… Huân tước Hertford, khanh đi theo Hoàng tử. Con ta phải được nghỉ ngơi trước khi đến   xem boi tinh duyen   dự bữa thị yến tối nay. Nhiều quan đại thần phải có mặt ở đó để diện kiến Hoàng tử, vị vua tương lai khi ta thăng hà. Xong, khanh quay lại”.

F.
Tom được đưa về phòng mình. Một lát sau, Huân tước Hertford quay lại với vua Henry.
Nhà vua nói: “Này khanh, trẫm biết không còn sống bao lâu nữa: nhưng việc nước vẫn phải tiếp tục. Lệnh phải được ban ra, luật lệ phải được thảo nên ngay cả lúc ta quá yếu không thể ký tên hay đóng triên lên đó để chúng trở thành luật. Khanh phải giữ cái Đại Triện ấy đùng thay cho ta”.
&Ldquo;Tâu Hoàng thượng, Thần sẽ làm theo lời Hoàng thượng phán”, Huân tước Hertford nói. &Ldquo;Hoàng thượng lệnh cho thần giữ cái Đại triện? Hoàng thượng đã trao nó cho Hoàng tử hai ngày nay rồi”.
&Ldquo;Phải. Khanh nói với Hoàng tử trao lại cho khanh”.
Huân tước Hertford lui ra, rồi trở lại ngay.
&Ldquo;Tâu Hoàng thượng”, ông nói, “Hoàng tử không biết cái Đại Triện ở đâu”.

Tom ở đơn mình trong gian Hoàng tử tại điện Westminster. xem boi tinh yeu chinh xac Em đứng trước ép gương lớn

Em đứng trước tấm gương lớn, ngắm bộ quần áo đẹp của mình. Rồi em đi lên đi xuống, cứ nghĩ mình trông đẹp làm sao. Em đặt tay lên thanh gươm bên hông và rút gươm ra. Em chơi trò đâu gươm với một kẻ vô hình. Rồi em ngồi xuống gnhĩ: “Khi về nhà mình phải kể cho các em gái mình nghe câu chuyện quá lý thú này!”

Xem boi tinh yeu qua ten

B.
Tiếng   xem boi tinh yeu   chuông vang lên. Tròn một giờ đã trôi qua: Hoàng tử đi lâu quá. Chừng nào Hoàng tử về?
Tom bước quanh phòng ngắm nhìn tất cả đồ vật đẹp trong ấy - những bàn ghế đóng thật mỹ thuật và các bức ảnh trên tường. Có ảnh của các Hoàng đế, Hoàng tử, Hoàng hậu, Công chúa, ai cũng mặc quần áo đẹp với đồ trang sức, nhìn xuống em bằng ánh mắt nghiêm nghị.
Gần cửa có một bộ áo giáp. Tom đứng ngắm nó. Đoạn em lấy một manh áo giáp mặt vào. Đó là một bộ áo giáp nhỏ, không quá lớn đối với em. Em lấy manh giáp kia: một vật gì nặng, hình tròn rơi ra ngoài. Mặc manh giáp kia xong, em ngắm mình trong gương. Rồi em trả mọi vật về chỗ cũ. Em không   coi boi tinh yeu   biết vật tròn kia là cái gì, nhưng cũng để lại trong manh áo giáp.

C.
Lại một giờ nữa! Tom bắt đầu cảm thấy lo sợ. &Ldquo;Có người sẽ đến đây bắt gặp mình và hỏi: “Mày là ai? Mày làm gì ở đây?” Hoàng tử không có ở đây để nói cho họ biết sự thật, họ sẽ không tin lời mình nói. Mình phải làm gì? Mình phải ra khỏi đây!”
Rồi nó nghĩ: “Chắc không có ai ở trong phòng bên cạnh. Nếu mình đi nhanh và không ai thấy mặt mình, mình có thể đến cổng và lính gác sẽ để cho mình ra ngoài”.
Nghĩ thế, em mở cửa. CÓ bốn ông quí phái đứng bên ngoài, mỗi bên cửa hai ông. Họ cúi người xuống thấp.
&Ldquo;Ô! Ô! Ô!”, Tom kêu lên, chạy lui vào phòng, đóng cửa lại.
Các ông quí phái nhìn nhau.
&Ldquo;Tôi nghĩ rằng Hoàng tử Edward bị bệnh” một ông nói.
&Ldquo;Vâng, có lẽ vậy”, một ông khác nói.
&Ldquo;Ta nên nhờ một bà chị của Ngài đến thăm Ngài”, ông thứ ba nói.
&Ldquo;Công chúa Jane!”, ông thứ tư nói. &Ldquo;Tôi sẽ đến gặp công chúa Jane”.

D.
Cửa mở. Tom chạy lui tận cuối phòng. Em   xem boi tinh yeu chinh xac   thấy một cô gái đẹp đứng đo. Mặt cô dịu dàng. Em quì xuống.
Công chúa Jane nói: “Chuyện gì vậy, em trai yêu quí của chị? Tại sao em quì thế?”
“Cứu tôi! Cứu tôi!”, Tom kêu lên. &Ldquo;Em không phải là em trai chị. Em chỉ là đứa bé nghèo tên Tom Canty ở hẻm Pudding”.
Cô nắm tay Tom nói: “Đến đây”.
Tom kêu lên: “Hãy đi tìm Hoàng tử và nhờ Ngài cho em lấy lại quần áo của em”.
Công   coi boi tinh duyen   chúa Jane nói: “Này, này, cha em muốn gặp em”.
&Ldquo;Cha em? John Canty ở đây sao?” Nhưng công chúa Jane dẫn Tom đi qua một gian phòng lớn cách đó một phòng.

E.
Một trong các ông quí phái đã cho nhà vua biết Hoàng tử Edward bị bệnh.
Tom được dẫn vào một gian phòng   boi tinh yeu   thật lớn. Trong phòng có một chiếc gương và trên giường em thấy một người đàn ông mập mạp, mặt trắng bệch. Vua Henry thứ tám đau nặng: Ngài không còm sống bao lâu nữa.
&Ldquo;Này Edward, tâu cho phụ vương biết vương nhi có việc gì?”
“Ngài là Hoàng đế?” Tom hỏi.
&Ldquo;Dĩ nhiên. Ta là Hoàng đế. Là phụ vương của vương nhi. Vương nhi sợ điều chi?”
“Thưa Ngài, cháu không phải là con Ngài! Cháu không phải là Hoàng tử, cháu là thằng Tom nghèo hèn…”
Nhà Vua nhìn nó giận dữ. &Ldquo;Hãy ngưng đi cái việc điên cuồng này! Ngươi là Hoàng tử và nếu ngươi bảo mình không phải là Hoàng tử, ta giận lắm đó. Và ngươi có biết ta làm gì đối với dân chúng khi ta giận? Biết không?”
“Dạ biết, thưa Ngài”, Tom nói.
&Ldquo;Giờ thì đi đi! Đừng cho ta nghe thêm câu chuyện điên rồ này nữa. Ngươi đã đọc quá nhiều sách và chúng làm đấu óc ngươi rối beng… Huân tước Hertford, khanh đi theo Hoàng tử. Con ta phải được nghỉ ngơi trước khi đến dự bữa thị yến tối nay. Nhiều quan đại thần phải có mặt ở đó để diện kiến Hoàng tử, vị vua tương lai khi ta thăng hà. Xong, khanh quay lại”.

F.
Tom   boi tinh yeu   được đưa về phòng mình. Một lát sau, Huân tước Hertford quay lại với vua Henry.
Nhà vua nói: “Này khanh, trẫm biết không còn sống bao lâu nữa: nhưng việc nước vẫn phải tiếp tục. Lệnh phải được ban ra, luật lệ phải được thảo nên ngay cả lúc ta quá yếu không thể ký tên hay đóng triên lên đó để chúng trở thành luật. Khanh phải giữ cái Đại Triện ấy đùng thay cho ta”.
&Ldquo;Tâu Hoàng thượng, Thần sẽ làm theo lời Hoàng thượng phán”, Huân tước Hertford nói. &Ldquo;Hoàng thượng lệnh cho thần giữ cái Đại triện? Hoàng thượng đã trao nó cho Hoàng tử hai ngày nay rồi”.
&Ldquo;Phải. Khanh nói với Hoàng tử trao lại cho khanh”.
Huân tước Hertford lui ra, rồi trở lại ngay.
&Ldquo;Tâu Hoàng thượng”, ông nói, “Hoàng tử không biết cái Đại Triện ở đâu”.

Huyện quan tiền trông coi chăm chăm ra xem boi tuoi mao lệ Nghĩa rồi quát tháo

Chắc mi giết bạn để đoạt tiền bạc rồi đi cáo quan trước cho khỏi hoạ. Mau khai cho thiệt, chớ có giấu quanh.
- Thưa quan tôi có một mình sao giết bạn tôi đặng. Quan nghĩ nếu giết rồi tôi làm sao giấu thây. Tôi giàu có hơn bạn tôi, điều đó ai cũng biết. Hơn nữa Triệu Tín đối với tôi là bạn chí thân không khi nào tôi nhẫn tâm hại bác ấy. Xin quan minh xét. Tôi vì bạn mà đi minh oan, chớ đâu phải vì hại bạn r6òi sợ hậu hoạ mà đi cáo trước.
Xem bóiTôn   xem boi tuoi dau   thị thực tình xen vô đỡ cho bạn chồng:
- Thưa quan, Châu Nghĩa và chồng tôi là đôi bạn thâm giao. Chính bác đã từng giúp đỡ chồng tôi không lý gì lại giết bạn.Tôi nghĩ Trương Triều là kẻ đã mưu hại chồng tôi. Xin quan ming xét.
Huyện quan chưa kịp nói chi thì tên chủ đò đã nhanh miệng cãi luôn:
- Xin quan chớ nghe lời tôn thị. Tôi giết sao đặng Triệu Tín một khi xung quanh đò tôi có đếm mười chiếc cùng đậu. Lúc Châu Nghĩa ra tới bến kêu toi thì trời còn chưa sáng mà tôi thì đang ngủ vùi. Điều đó ai cũng biết. Tới khi Châu Nghĩa biểu tôi lên nhà Triệu Tín kiếm bạn, tôi kêu cửa tôn thị còn ngủ. Y thị nói chồng đi từ khuya mà sao xóm giềng không ai hay biết?
Huyện quan quát hỏi Tôn thị:
- Aùc phụ giết chồng rồi thây giấu ở đâu mau khai ra đừng để ta phải dùng cực hình tra tấn.
-   xem boi theo ten   Dạ thưa oan cho tôi.
Huyện quan đập bàn la:
-   xem boi tuoi mao   Aùc phụ to gan thiệt. Lính đâu tra tấn nó cho ta.
Bọn mình xúm lại đánh đập Tôn thị tơi bời.
Vợ Triệu Tín khóc ròng, một mực kêu oan, huyện quan hô lính đập nữa. Tôn thị chết đi sống lại mấy lần.
Sau cùng huyện quan ra ngưng tra tấn và hỏi Tôn thị lần chót:
- Mi giấu thây chồng ở đâu, khai ra.
Tôn thị mệt nhọc đáp:
-   xem boi tuoi thin   Mưu giết chồng là tôi. Muốn tìm thây chồng tôi thì lấy thây tôi mà thế, còn hỏi làm chi?
Huyện   xem boi van menh   quan cả giận sai lính vả vào mặt Tôn thị một hồi đến đổ máu mồm, máu mũi rồi ra lệnh tống giam Tôn thị vào khu tử tội.
Sau đó, huyện quan trả tự do cho tên chủ đò Trương Triều, Châu Nghĩa và hai người bàng cận của Triệu Tín là Triệu Quãng và Triệu Hiệp rồi ông làm tờ trình về Thượng Ty xin chém đầu Tôn thị về tội giết chồng.
Giấy chạy tới Thượng Ty hôm trước thì bữa Bao Công đi tuần tra đến huyện lỵ.
Theo thường lệ, Bao Công dạy huyện quan đem trình tất cả hồ sơ các vụ án. Khi coi tới hồ sơ Tôn thị, Bao Công lấy bút son khoanh một vòng bên lời khai của tên chủ đò Trương Triều rồi cho mời huyện quan qua hỏi:
- Quan nghĩ thế nào về lời khai của Trương Triều.
- Thưa thượng quan, đoạn nào?

Nói xong xuôi ngọc xem boi trai Nghĩa lấy giấy bút đả tờ trình lên huyện quan liêu sở tại

Uyện quan tiếp đặng đơn biểu Châu Nghĩa ra ngoài chờ rồi ông cho lính đi đòi chủ đò Trương Triệu và vợ Triệu Tín là Tôn thị đến xét hỏi.
Huyện quan cho dẫn cả ba người vô một lượt trước công đường.
Xem boi ngay thang nam sinhÔng hỏi Tôn thị trước tiên:
-   xem boi tuoi tuat   Chồng chị đâu?
- Dạ thưa chồng tôi được Châu Nghĩa rủ hiệp vốn lên Bắc Kinh buôn vải về bán kiếm lời. Bữa qua chồng tôi sửa soạn hành lý và gom góp bạc vàng đến sớm nay, hồi canh tư, chồng tôi đã rời nhà xuống đò rồi.
- Thị sai chồng đi từ hồi canh tư mà sa tới nay không thấy xuống đò? Vậy chồng thị đi đâu mất tích?
- Dạ thưa cái đó thì tôi không hiểu.
Huyện quan hỏi tiếp:
- Chồng thị có nói cho ai biết sắp đi xa buông bán không?
- Dạ, hai người bàng cận là Triệu Quãng và triệu Hiệp có biết.
Huyện   xem boi ngay sinh   quan liền cho đòi hai người này đến, họ khai có nghe Triệu Tín nói sắp đi buôn nơi xa.
Huyện quan hỏi vặn:
- Triệu Tín ra đi hồi nào, các ngươi ở gần lại là bà con hẳn phải biết chứ?
- Dạ, thưa thiệt tình chúng tôi không biết.
Huyện quan day qua hỏi chủ đò trương Triều:
- Còn nhà ngươi có thấy Triệu Tín xuống đò hồi nào không?
-   xem boi cuoc doi   Thưa không.
- Đầu đuôi câu chuyện thế nào, phải khai cho rõ ra chứ trả lời như vậy đâu có được.
Trương Triều khai:
-   xem boi 2015   Thưa quan, bữa qua triệu Tín và Châu Nghĩa hai người kêu tôi mướn đò hẹn sớm mai này lúc canh tư, lên đường đi Bắc Kinh mua bán. Tôi chờ mãi đến gần sáng tỏ mặt người, chỉ thấy Châu Nghĩa xuống đò còn Triệu Tín thì không thấy . Các thuyền đậu xung quanh đều biết rõ. Nếu quan không tin xin cứ đòi họ lên hỏi. Châu Nghĩa xuống đò chờ hoài không thấy bạn ra mới chỉ nhà Triệu Tín và biểu tôi đi kêu. Tôi tới nhà thấy cửa đóng im lìm mới cất tiếng gọi tôn thị: “Chị ơi! Chị hỡi! Mở cửa cho tôi” . Lát sau Tôn thị mới chạy ra mở cửa. Tôi hỏi chồng thị đâu sao đã hẹn mà không xuống đò. Thị trả lời chồng đi từ canh tư rồi.
Huyện quan ngắt lời tên chủ đò để hỏi vợ Triệu Tín:
-   xem boi theo ten   Phải vậy không?
- Dạ phải, vì phải dậy sớm sửa soạn cho chồng nên khi chồng đi rồi tôi vô giường ngủ lại. Đang mơ màng thì nghe tiếng đờn ông kêu tôi mở cửa. Khi ra coi thì gặp bác này (trỏ chủ đò) hỏi thăm như trên.
Huyện quan hất hàm hỏi trương Triều:
- Rồi sao nữa?
- Dạ thưa sau đó tôi trở về đò nói lại cho Châu Nghĩa hay. Nghĩa bỏ đò về liền.
Huyện quan hỏi Châu Nghĩa:
- Có đúng không?
- Dạ đúng. Sau khi nghe chủ đò nói vậy tôi ngạc nhiên vô cùng có chạy lên kiếm Tôn thị hỏi lại rồi hai chúng tôi chia nhau đi kiếm Triệu Tín khắp vùng mà chẳng thấy.