Những cánh cửa lớn ở trên chóp dãy bậc mở ra. Nghe lện truyền, các binh sĩ đứng thật nghiêm. Huân tước Hertford cùng các quan lớn khác bước ra, đứng hai bên. Đoạn tất cả đều cúi rạp xuống khi Tom xuất hiện ở bậc cửa. Tom mặc đồ trắng. Tom đứng đó nhìn xuống con sông nơi em đã chơi đùa và bơi lội trong những ngày sung sướng kia: nhưng giờ đây em phải làm một vị Hoàng tử. Nhà vua đã ra lệnh như vậy. Em bước chầm chậm xuống các bậc thang, rồi vào vương thuyền.
Vương thuyền rời khỏi bờ. Thuyền xuôi dòng tới Tòa Thị sảnh -một sảnh đường trong thành phố, nơi sẽ tổ chức buổi tiệc.
Trong Toà Thị sảnh, tất cả các ông lớn, các phú gia của Luân đôn đang ngồi chờ Hoàng tử đến.
Chương coi boi tinh duyen xem boi tinh duyen 6
EDWARD TRỐN THOÁT
A.
John Canty đang lôi boi tinh yeu Edward về nhà mình ở hẻm Pudding. Dân chúng đi theo để chế nhạo cậu bé và cha nó.
Một mụ già kêu lên: “Phải lắm! Phải dạy thằng nhỏ làm theo lời dặn”
Khi họ về gần tới nhà, một cụ già bước ra. Cụ kêu to: “Buông nó ra! Tha cậu bé đi”.
Jonh Canty đánh vào đầu cụ già: cụ già ngã lăn xuống đó. Dân chúng bước qua mình cụ, theo chân John.
Cụ già vẫn nằm yên đó: cụ đã chết.
B.
John boi tinh yeu Canty xô mạnh cửa phòng mình.
Hắn nói với vợ: “Đó, con trai bà đó! Nó không đem về một xu! Mà nó lại điên nữa”.
Mẹ Tom chạy đến Edward. &Ldquo;Ồ, con trai của mẹ! Con trai đáng thương của mẹ!”
Bà nội (của Tom) cười: “Con trai đáng thương của mi! Con trai vô dụng đáng thương ấy! Chính chúng ta mới đáng thương”.
&Ldquo;Nếu mày không đem tiền về, máy không có đồ ăn” John Canty vừa nói vừa xô Edward xuống sàn nhà.
Chợt một giọng nói ngoài cửa. &Ldquo;John Canty! Mở cửa mau lên!”
C.
&Ldquo;Chuyện xem boi tinh yeu qua ten gì vậy?”, Canty hỏi.
&Ldquo;Tôi là bạn Ned của anh. Anh đánh một ông lão ngoài đường, phải không?”
“Đúng, Canty nói. &Ldquo;Lão ta cố bắt con trai tôi đi”.
&Ldquo;Chính Cha Andrew đó, ông ấy đã chết. Anh đã giết ông ấy. Anh nên tức tốc rời khỏi nơi đây thì hơn”.
&Ldquo;Đã chết!”, John nói. Đoạn hắn quay lại vợ và mẹ. &Ldquo;Bậy quá! Nhiều người đã thấy tôi đánh lão già. Họ sẽ báo cho quan tòa biết và tôi sẽ bị treo cổ. Ta phải đi! Hãy dắt hai đứa con gái tới gặp tôi boi tinh yeu ở cầu Luân Đôn. Tôi sẽ đi bằng con đường khác với thằng nhỏ”.
D.
Canty nắm tay Edward, dẫn cậu đi qua những con đường nhỏ và những lối đi tối tăm cho đến khi họ tới gần dòng sông. Vài người đang ngồi uống rượu quanh bàn. Hắn thấy ánh lửa và đèn màu.
&Ldquo;Chuyện gì thế?” hắn hỏi một người đàn ông. &Ldquo;Các ông đang chờ cái gì vậy?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét