Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Thông thạo giải thích cọ mực tiếng Anh láo thánh thần, xem boi nỗ lực đánh tặng ngơi hiểu

&Ndash; Như một lần mày nói, tao thấy nghề làm báo của tụi mày thật bấp bênh. Bọn làm báo Mỹ “bảnh” hơn nhiều. Ngay tại nước tao cũng thế, dù nghèo nhưng những thằng viết văn, làm báo vẫn khá hơn.
Khá hơn hay không khá hơn? Thằng Mễ này làm sao hiểu được những người cầm viết mà bị bứng ra khỏi quê hương thì xem như đã chết. Chỉ còn sự cố gắng để vượt ra khỏi những vòng gai đang cuốn mình vào. Nhưng khi vượt được, sẽ vượt khỏi cái mà xem boi theo ngay sinh nó vừa nhắc: khá hơn hay không khá hơn. Nó không hiểu. Nó không làm những công việc mà anh đang làm. Hệt như Hoàng và Vĩnh. Tường đã thành một thằng bỏ đi dưới mắt thằng Mễ.
Xem boi nam 2015 – Tao thấy “uổng” giùm mày.
Tường vẫn im lặng.
&Ndash; Mày có thể làm được những việc khác hơn, nhưng không hiểu tại sao không làm?
– Tao không thích.
&Ndash; Mày không thích, nhưng mày phải nghĩ đến việc lập gia đình chứ. Vợ mày sẽ quyết định chứ không phải là mày.
&Ndash; Bữa nay mày nói hơi nhiều.
Thằng Mễ cười cười uống cạn ly rượu lên và làm những động tác như cũ. Tường cũng uống cạn, và làm y hệt như trước.
&Ndash; xem boi tuong lai Mày bực mình?
– Không.
&Ndash; Ờ! Mày là thằng bạn tốt nhưng là thằng....
&Ndash; Thằng bỏ đi.
Tường cắt lời nó bằng ba tiếng “Thằng bỏ đi”, tiếng Việt Nam, khi liên tưởng đến Vĩnh và Hoàng. Thằng Mễ trố mắt lên nhìn Tường, ngọng nghịu lập lại ba tiếng đó. Rồi hỏi bằng tiếng Anh.
&Ndash; Là thế nào?
Tường giải thích bằng thứ tiếng Anh hỗn độn, cố gắng làm cho nó hiểu bằng cách lôi Hoàng và Vĩnh vào câu chuyện. Thằng Mễ có vẻ hiểu.
&Ndash; Hai thằng bạn mày nói đúng.
Thằng Mễ ngập ngừng một lúc rồi hỏi.
&Ndash; Người con gái để quên tấm thẻ xanh tại đây là bạn gái của mày?
Tường im lặng khi nghe nó nhắc đến Nhu. Bây giờ ngoài những thằng bạn Việt Nam lại thêm một thằng bạn Mễ xen vào đời sống của anh. Cái vòng tròn của Tường vẽ cho mình vừa bị phá thêm một mảnh để thằng Mễ bụi đời chui vào. Bất giác Tường đưa tay vào túi áo. Ngón tay trỏ chạm vào bức tượng cô bé bằng đồng thau.
&Ndash; Cái gì vậy?
– Không có gì cả.
&Ndash; Ðêm nay mày có vẻ kỳ cục.
Phải! Ðêm nay Tường có vẻ kỳ cục vì Tường bắt đầu biến thành thằng bỏ đi dưới mắt thằng bạn Mễ bụi đời. Như đã kỳ cục vì là thằng bỏ đi dưới mắt mọi người chung quanh. Trừ Nhu và cô bé bằng đồng thau vẫn nằm trong túi áo của lồng ngực trái.

*
Nhật xem boi tuoi dan ký tháng ba.
Thứ tư của tuần lễ thứ nhất.
Thẳng thừng mà nói, đêm nay không có gì cần thiết để ghi vào nhật ký. Những chi tiết của một ngày tưởng nhiều và mới lạ, nhưng thật ra chỉ là những điều lập lại. Cuộc sống của tôi bình lặng không ngờ. Sự thay đổi của một con người bị ném từ nơi chốn này sang chỗ khác đã làm tôi thành tôi hôm nay. Nghĩa là thành một thằng bỏ đi như lời bạn bè thường gọi. Và gần đây nhất, cả thằng Mễ bụi đời cũng công nhận thế.
Nếu vậy, bắt đầu một cuốn truyện dài lại là sự trống không của đầu óc, khi nhìn về cuộc đời hay sao? Hơn thế nữa, điều mong nuốn của tôi là viết về cuộc sống này, với những con người đang sống tại đây. Như tôi, như bạn bè tôi, như mọi người chung quanh tôi. Nghĩa là viết về cuộc sống thật. Mà, với cái nhìn của một thằng bỏ đi, tôi làm sao ghi nhận được?
xem boi ngay sinh Ðành hoãn lại đến tuần sau. Ngày mai, sẽ đăng lời cáo lỗi.
Viết báo bao giờ cũng dễ hơn viết văn. Tôi chợt nhớ xem boi tuoi than lời một người bạn lớn tuổi đã nói. Nhưng trong trường hợp này, quả là kỳ và khó hơn, dù chỉ là một lời cáo lỗi láo khoét. Bởi cho đến giờ này, tôi cũng chưa biết bắt đầu từ đâu. Và liệu tuần tới, tôi có tìm được chưa?

*
Thứ năm của tuần lễ thứ nhất.
Ðêm qua tôi bỏ xem boi tuong lai quên một chi tiết lạ. Ðó là hình ảnh người nhạc sĩ trong quán Cheo Leo. Tại sao tôi không bắt đầu từ đó? Cheo Leo không phải là một quán cà phê tại San Jose hay sao? Và người nhạc sĩ, và Vĩnh, và Hoàng... Ngay cả tôi nữa. Tất cả, không phải là những con người đang sống tại đây sao?
Ðêm nay, tôi sẽ bắt đầu.

*
Thứ bảy của tuần lễ thứ nhất.
Niềm vui vẫn còn trong tôi. Việc mở đầu cuốn truyện theo, cách này, thật dễ dàng. Ðời sống hiện ra trước mắt, chỉ cần nhìn, gạn lọc, suy nghĩ và ghi nhận là đủ để diễn đạt trên giấy. Cuốn truyện sẽ được hình thành không cần theo tiến trình định sẵn bởi người viết. Mọi việc đều nằm trong đời sống hôm nay. Cái gì ngươi tìm kiếm, đã được viết trong kinh thánh. Tôi chợt nhớ câu nói của thánh John, được viết trong kinh Patmos. Những sự kiện được sắp sẵn bởi nhà văn, tuy là hư cấu, nhưng vẫn nằm trong các dữ kiện thật. Tôi hiểu điều này từ lúc bắt đầu cầm viết. Vậy, tạo dựng một câu truyện đã xẩy ra hay viết một câu truyện sẽ xảy ra đâu có gì khác biệt. Tất cả đều là cuộc sống.
Ðiều quan trọng là nhân vật và xem boi tuoi những điều ghi nhận, sau khi gạn lọc.
Ðêm nay, Nhu vui hơn khi nói chuyện qua phone.

*
Thứ hai của tuần lễ thứ hai.
Như vậy là xong phần mở của cuốn truyện. Cảm ơn Vĩnh, cảm ơn Hoàng, cảm ơn Nhu, cảm ơn Quán, cảm ơn thằng bạn người Mễ đến giờ này vẫn chưa biết tên... Cảm ơn tất cả mọi người đang sống chung quanh, đã cho tôi trở thành một người cầm viết.
Vết thương cũ tại gò xương má trái đêm nay hơi buốt. Chắc tại thời gian này tôi uống rượu nhiều.

*
Thứ xem boi ten ba của tuần lễ thứ hai.
Ngày mai tôi muốn lên thăm Nhu nhưng không đủ tiền đi xe bus. Mười ba đồng chỉ đủ uống một chầu rượu hạng bét với thằng Mễ.
Hạnh phúc cuối tuần này sẽ chia cho thằng Mễ vậy. Ðành thế! Dù sao, Nhu cũng hiểu tôi yêu nàng.

*
Thứ hai của tuần lễ thứ ba.
Vết thương cũ càng đau hơn. Mẹ kiếp! Mấy thằng Việt Cộng ở trại giam Ðồng Bò đánh mạnh tay thật, hơn chục năm mà vẫn còn đau. Phải chi có tiền tôi sẽ đi khám bác sĩ để biết thế nào. Ðám bác sĩ ở Mỹ này chặt còn đau hơn cả Việt Cộng đánh. Ðành quên chuyện này.

*
Thứ tư của tuần lễ thứ ba.
Ðã xong chương một của truyện, các nhân vật đã được thành hình và quen thuộc với tôi. Họ bắt đầu cùng tôi bước vào đời sống San Jose, tháng ba năm 1989. Tôi không cần phải dựng bố cục cho cuốn truyện. Tất cả mọi diễn biến xảy ra chung quanh tôi sẽ được nhân vật chính tham dự. Ý nghĩ, cách thế sống, hành động sống của một con người trong một đoạn đời không phải là truyện hay sao?
Tôi sẽ tiếp tục theo cách này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét