Tường mới nhớ đến câu chuyện về Quán mà Vĩnh vừa nói tại quán cà phê Cheo Leo. Có chuyện gì xảy ra giữa bọn nó chăng? Quán và Vĩnh? Hay Quán và Loan? Hay cả ba người: Quán, Vĩnh và Loan? Chuyện gì là chuyện gì đây? Chuyện gì xảy ra để Vĩnh phải ngượng ngập khi nhắc về Quán. Tường đặt ra vài lý do rồi kết luận. Vẫn chẳng có gì hợp lý cả. Cả bọn là bạn. Lại là bạn thân trong vòng gia đình nên khó thể xảy ra chuyện gì đến độ Vĩnh phải có thái độ đó. Tình cảm? Làm sao có được. Tu vi 2014 Mọi việc rành rành ra đó mà. Làm ăn? Có đứa nào giống đứa nào trong cuộc sống đâu, chơi với nhau thì chơi, giúp đỡ nhau thì giúp đỡ, nhưng có bao giờ bàn với nhau về cú “áp phe” nào đâu... Vậy là cái gì? Tường bỏ rơi ý nghĩ khi hình ảnh Quán và kỷ niệm hiện về.
Hai người yêu nhau thời học chung ở Văn Khoa. Chỉ yêu thôi chứ không có gì hơn. Cả hai đều muốn thế, và hiểu một cách lãng mạn là có những con người chỉ sinh ra để yêu nhau chứ không thể lấy nhau được. Hôn nhân, hai tiếng đó có vẻ xa lạ với những người này. Và họ như bị “dị ứng” với hôn nhân. Nhưng tu vi nam 2014 chỉ với nhau thôi, còn với người khác thì được. Nghĩa là yêu một người và sẽ lấy một người. Quán và Tường nằm trong số đó. Hai người yêu và thỏa thuận không nhắc đến hôn nhân, dù chả có gì khó khăn trong việc muốn bước tới. Gia đình, cuộc sống, tôn giáo... Mọi điều đều dễ dãi và thoải mái cho cả hai đứa. Nhưng chỉ yêu thôi, chưa đứa nào nhúc nhích hay có ý định nhúc nhích để tiến thêm. Một mối tình kỳ cục đối với mọi người.
Quán đẹp, thông minh và Tường cũng đường được, không đến nỗi nào trong cái nhìn bình thường của mọi người lúc bấy giờ. Lấy nhau hẳn sẽ hạnh phúc. Nhưng vẫn chẳng lấy, bởi theo cả hai, đó tu vi 2014 là cái nhìn của mọi người đâu phải cái nhìn của mình. Họ nghĩ khác mà. Làm sao mà lấy được khi cả hai đứa đều thấy lẫn nhau một số điểm mà người khác không thể thấy. Cho dù điều không thể thấy là chẳng quan trọng đối với những người lớn tuổi. Cái hố ngăn cách giữa những người khác thế hệ luôn luôn bắt nguồn từ cái nhìn và sự suy nghĩ mà! Nên chẳng nói đến hôn nhân cho đến ngày Tường vào lính.
Tình yêu vẫn còn qua những lá thư và những lần về phép của Tường. Kéo dài, đeo đẳng như chẳng bao giờ chấm dứt được. Tưởng thế, nhưng đùng một cái, Quán báo tin lấy chồng. Một anh chàng đại úy quận trưởng của một quận ven thành phố. Xa lạ với Tường và xa lạ với cả Quán nữa không chừng. Ngày nhận được thư và tấm thiệp báo tin anh hơi ngỡ ngàng. Bất ngờ quá trời! Cái mất mát đến thật nhanh, nhưng cũng đi thật nhanh. Anh hụt hẫng trong tâm trạng mất mát xem boi tu vi nam 2014 và buồn rầu. Dĩ nhiên phải thế! Sau những lần suy nghĩ Tường đưa đến kết luận đó. Rồi an tâm, rồi hết buồn, rồi quên cũng thật nhanh. Anh trở lại bình thường và ngạc nhiên với chính mình.
Sang đến đây, tình cờ gặp lại Quán trong bữa ăn sinh nhật người bạn. Bọn Tường nói chuyện bình thường như những người chưa từng yêu nhau. Nhưng thân và cao hơn tình bạn. Nghĩa là nếu thích, cả hai vẫn có thể trở lại tình trạng yêu nhau. Ðâu có gì cản ngăn. Tường còn độc thân và chồng Quán đã chết. Cả hai đứa mới ngoài ba mươi và đã yêu nhau. Lấy nhau hay làm chung một cuộc sống tại xứ lạ cũng được thôi. Nhưng vẫn không, vẫn chỉ nằm trong vòng giao thiệp thân tình. Như hai người bạn rất thân. Thật thân. Ðã có nhiều cái nhìn đầy sự hiểu lầm, của mọi người chung quanh, về quan hệ của hai đứa. Như lần Tường và Quán đi Réno tu vi 2014 tuoi dau cuối tuần. Chỉ hai đứa hiểu mình đã làm gì với nhau. Chỉ hai đứa thôi, vì sau chuyến đi đó, một trong đám bạn đã hỏi Tường bằng thứ giọng mất dạy.
&Ndash; Xong rồi hả?
– Cái gì xong?
– Dấu hoài vậy cha nội.
&Ndash; Cái gì mà dấu?
Tường thật tình ngạc nhiên, thằng bạn cười đểu.
&Ndash; tu vi 2014 tuoi thin Tụi mày đi mấy ngày?
– Ba ngày.
&Ndash; Ngủ mấy đêm?
– Hai đêm.
&Ndash; Ở mấy phòng?
– Một phòng chứ mấy.
&Ndash; Vẫn không có gì?
– Có gì là có gì? Giường đứa nào đứa ấy ngủ.
&Ndash; Phét! Cứ như là thánh...
Tường đâu phải là thánh, và Quán cũng thế. Họ cũng có phút thèm muốn chứ. Ðâu có gì khác mọi người chung quanh. Nhưng có, không có nghĩa là có với nhau. Cả hai đều hiểu thế. Ngay cả những phút gần gụi nhất, chỉ còn hai người trong phòng, đủ – nếu không nói là dư – điều kiện để làm những việc mà mọi người đã nghĩ, đã làm. Giữa họ, dù không có sự thỏa thuận, nhưng cả hai đều hiểu cái mức của mình cần đến. Giữ lại, giữ nhau lại như những năm còn học ở Văn Khoa tại mức đến cần thiết để tình bạn giữa người đàn ông và người đàn bà có thể còn suốt đời. Ðó tu vi 2014 là thứ tình cảm cao hơn tình bạn và thấp hơn tình yêu.
Vậy đó, bọn Tường cứ tỉnh bơ có những cử chỉ săn sóc – gần như âu yếm – trước mũi mọi người. Mặc mọi cái nhìn nghi ngờ ném về ngày một nhiều. Riết thành một trò nghịch ngợm của hai đứa. Nghịch ngợm quá thái đến độ người khác khó chịu. Như một lần đi biển chung, Quán ôm choàng lấy Tường, hôn lên môi anh trước đám đông. Xem boi tu vi 2014 Trên mình Quán chỉ có hai mảnh vải nhỏ xíu của cái gọi là bikini. Xong, Quán quay sang Nhu, trước cái ngây người của Tường vì không kịp phản ứng.
&Ndash; Cô Nhu không ghen chứ?
Môi Nhu mím lại, mặt tu vi 2014 đỏ bừng, chiếc đồng tiền bên má phải lúm xuống. Nhu vẫn không quen với lối đùa giỡn của Quán, của đám bạn Tường... Tường mỉm cười, xoay người nằm xấp lại. Mặt anh úp xuống gối khi ngực trái cấn vào trong. Bức tượng nhỏ, tạc hình một cô gái đang cầu nguyện, bằng đồng thau của Nhu cho, nằm trong túi áo đã cho cảm giác lạ lùng. Lấn cấn giữa cái đau và cái man mát. Trộn lẫn thành thứ cảm giác nửa khó chịu, nửa thích thú mỗi đêm trước khi ngủ. Chỉ cần một động tác thò tay vào túi áo, lấy bức tượng ra, để lên mặt thảm là sẽ được hưởng thứ cảm giác bình thường của thế nằm xấp, úp mặt xuống nệm như trăm ngàn người khác. Nhưng vẫn không làm. Tường muốn thế, như Nhu đã muốn, khi đưa anh bức tượng.
&Ndash; Em muốn anh luôn luôn cất bên mình.
Tường ngắm nghía bức tượng, chả có gì lạ cả, hệt như tất cả mọi bức tượng khác được bán tại nhà thờ để làm kỷ niệm. Ngạc nhiên, anh hỏi Nhu.
&Ndash; Sao thế?
Nhu hơi ngượng, có sắc đỏ từ mép dưới tai trái lan xuống vùng má. Mãi lúc sau Nhu mới nói, thật nhỏ.
&Ndash; Em... Em... Đã “làm phép”...
Sự xúc động trong Tường đến thật nhanh, dù hai chữ “làm phép” anh hoàn toàn không hiểu thế nào. Tường đâu có đạo. Anh chỉ mới mến Chúa từ ngày biết Nhu.
&Ndash; Làm phép là thế nào?
Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014
Biếu tới nhút nhát nằm trên phương tu vi 2014 tuoi thin diện chiếc nệm quen thuộc trong suốt phòng chống
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét